DOANH
NGHIỆP CẦN GÌ Ở NHÀ ĐÀO TẠO?
1.
CHƯƠNG TRÌNH GIÁO DỤC Ở NƯỚC MỸ CÓ
GÌ HAY?
Trên
một vùng đất rộng lớn tại phía Bắc của châu Mỹ, nơi mà có những người ở lục địa
già châu Âu di dân đến và nhiều người dân ở châu lục khác cũng đến nữa đã hình
thành nên một quốc gia mới, đó là nước Mỹ hay còn gọi là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
Một đất nước có nhiều sắc tộc, đa tính cách, mang âm hưởng của màu sắc chiến
tranh Đông Tây, Nam Bắc,… qua nhiều năm tháng. Năm 1636, trường Harvard được
khai sinh tại đây, nó tạo lập một nền tảng ban đầu, khai sáng cho một phần của
hệ thống Giáo dục mới, ưu tú trên thế giới sau này với phương châm “Giáo
dục để phục vụ nguồn nhân lực cần thiết cho xã hội”. Sau vài trăm năm
đã qua, với nhiều khó khăn từ một dân tộc mới được hình thành, nước Mỹ ngày nay
hiện có nên kinh tế dồi dào thuộc nhóm bậc nhất trên thế giới. Họ đã làm điều
đó như thế nào? Chương trình giảng dạy thuộc hệ thống giáo dục của họ có gì đặc
biệt, mà người dân ở nhiều nước cho con, em của mình tới đây để học hỏi với mục
đích về để làm giàu cho bản thân, cho gia đình,…Chúng ta nên tìm hiểu xem
chương trình học thuộc hệ thống giáo dục ở nước Mỹ có gì quyến rủ đến như vậy.
2.
DOANH NGHIỆP CẦN GÌ Ở NHÀ ĐÀO TẠO?
2.1. Nhân tố nào làm động cơ để phát triển chương trình
học thuộc hệ thống giáo dục của nước Mỹ?
Một
vài nghiên cứu cho thấy một số nét đặc trưng của nền giáo dục Hoa kỳ, đã cho ta
rút ra được bài học kinh nghiệm lớn nhất, đó là nước Mỹ đã chọn thời điểm thích
hợp để mở rộng quy mô phát triển giáo dục đại học chỉ khi họ đã phổ cập xong
giáo dục cơ bản, phát triển đầy đủ giáo dục trung học và dạy nghề.
Hoa Kỳ mở rộng quy mô đại học một cách mạnh mẽ và họ
luôn luôn trung thành với quan điểm phát triển “Giáo dục để phục vụ nguồn nhân
lực cần thiết cho xã hội”. Bên
cạnh đó, hòa lẩn tính nhân văn sâu sắc, trung hòa, cộng với sự bình đẳng đã tạo
điều kiện tốt để phát triển giáo dục. Chương trình học thuộc hệ thống giáo dục
của nước Mỹ là một trong những tấm gương thành tựu về giáo dục mà Việt Nam phải
tu tập, học hỏi.
Năm 1892, ông Charles Eliot là hiệu trưởng trường đại
học Harvard đã thành lập Hiệp hội Eliot gồm 10 trường đại học tại Mỹ với mục
đích nhằm để phối hợp, điều tiết hệ thống giảng dạy giửa các trường sao cho phù
hợp, sao cho đáp ứng đầy đủ, cụ thể nhu cầu nhân lực cần có của sự phát triển
xã hội. Đến năm 1918, Franklin Bobbitt cho xuất bản quyển sách đầu tiên viết về
Chương trình học, đồng thời năm đó Hội đồng cải cách Giáo dục ban hành văn bản
”Bảy nguyên lý chủ yếu”. Hai tác nhân này quyết định sự ảnh hưởng của chương
trình học thuộc hệ thống giáo dục của Mỹ và chi phối hiệu quả của giáo dục đến
tận ngày nay.
2.2. Bảy nguyên lý chủ yếu trong chương trình giáo dục
quốc gia của nước Mỹ được hiểu như thế nào?
2.2.1.
Sức khỏe.
Với quan
điểm ”Có sức khỏe là có tất cả!”, hoạch định giáo dục của nước Mỹ chú trọng sự
phát triển tự nhiên của cơ thể, trong đó bao gồm thể chất và não bộ. Sự tiến
triển này xảy ra theo một trình tự khoa học, sự phát triển đầy đủ thể chất theo
từng mức lứa tuổi sẽ được áp dụng giáo dục qua học tập, rèn luyện các kỹ năng
phù hợp với sự tăng trưởng thích ứng của não bộ một cách có hiệu quả nhất. So
với ở Việt Nam, các cháu thuộc lứa tuổi Mầm non và Tiểu học tại đây được sinh
hoạt vui chơi và làm quen với tự nhiên nhiều hơn.
2.2.2.
Năng lực giải quyết vấn đề.
Đã thích nghi được với các qui luật tự nhiên, của xã
hội các cháu tự chủ trong sinh hoạt của phần riêng mình, chúng tự tư duy và
giải quyết các vấn đề riêng tư có hệ thống và logic. Với các hổ trợ của cộng
đồng, như sinh hoạt của đoàn thể ”Hướng đạo sinh”, Trẻ được huấn luyện nhiều kỹ
năng sống tự nhiên rất hửu ích cho cuộc sống sau này. Các cháu có thể chất tốt,
tự tư duy logic có khoa học, nên việc giải quyết các vấn đề va chạm từ tất
nhiên đến ngẫu nhiên không làm ảnh hưởng lắm đến năng lực giải quyết vấn đề khi
còn nhỏ tuổi, thậm chí cho đến hiện trạng phát triển ngày càng lớn của con
người tự nhiên sau này.
2.2.3.
Gia đình.
Với quan điểm ”Gia đình là một tế bào của xã hội!”,
và cá nhân là một thành viên rường cột của gia đình. Các cháu từ bậc Tiểu học,
Trung học luôn được nhà trường giáo dục công dân chuẩn và thường xuyên. Việc
này trui rèn giáo dục giao tiếp giành cho trẻ trong gia đình đến việc giao tiếp
có lễ phép và tôn trọng trật tự, luật pháp ngoài xã hội. Điều đó tạo điều kiện
cho sự thành công vượt bực của mỗi gia đình tại Hoa kỳ khi ý thức hệ của trẻ
được giáo dục và thực hành đạt mức cho phép trong ứng xử của luật pháp của xã
hội đa sắc tộc. Việc bình ổn về gia đình làm cho sinh hoạt xã hội ổn định, tạo
điều kiện dể dàng cho việc phát triển khác cho đất nước như kinh tế, khoa
học,...và kèm theo luôn là sự phát triển các mặt khác nữa của con người như dân
trí, ý thức ứng xử, hành vi giao tiếp,...
2.2.4.
Nghề nghiệp.
Được sự
quan tâm cụ thể từ gia đình, được sự hổ trợ tốt của chính phủ về chính sách
giáo dục, được đào tạo rõ ràng về nghề nghiệp phù hợp với công việc của xã hội
cần, các học sinh, sinh viên tại Hoa kỳ an tâm chọn hướng để học tập nhằm rèn
luyện kỹ năng nghề nghiệp cho mình trong mai sau. Sau khi tốt nghiệp, mỗi thành
viên của xã hội tự khẳng định năng lực nghề nghiệp của mình trong nhiều lĩnh
vực thuộc sinh hoạt đời thường của cuộc sống xã hội tại đây đã qui định. Ở nước
Mỹ, chất lượng sinh viên được đào tạo từ các trường cho nghề nghiệp là khá cao.
Chương trình học của các trường cho các ngành học rất cụ thể, đáp ứng được cho
nhu cầu sử dụng nhân lực của các đơn vị, các Doanh nghiệp, các tập đoàn Đa quốc
gia tại Hoa kỳ cũng như ở nước ngoài.
2.2.5.
Công dân.
Hoàn thành trách nhiệm với quốc gia là niềm hãnh diện
của mỗi công dân của nước Mỹ. Trách nhiệm công dân ở đây được thể hiện rõ họ là
một thành viên của xã hội luôn có ý thức dân tộc, luôn cầu tiến, tuân thủ luật
pháp,... họ luôn khẳng định quyền công dân của mình trong các sinh hoạt xã hội,
tự nhiên,... họ khẳng định vai trò của mình trong việc bảo vệ đạo đức xã hội,
bảo vệ môi trường,...họ giúp đỡ những người xung quanh mình và những dân tộc
khác chưa có được những điều kiện phát triển như nước Mỹ. Việc giáo dục cho học
sinh, sinh viên về vai trò và nhiệm vụ của công dân là một hiển nhiên, được
thực hiện một cách tự nhiên trong hoạch định giáo dục qua các thế hệ của chương
trình học tại các trường ở Hoa Kỳ.
2.2.6.
Giải trí.
Giải trí là hình thức sinh hoạt không thể nào thiếu
được cho mọi công dân ở Mỹ. Các học sinh, sinh viên được hưởng tự nhiên trong
quá trình phát triển thể chất và học tập trong môi trường hoạt động của mình.
Cho đến khi hoàn thành các nghĩa vụ của của một người công dân có nghề nghiệp
ổn định, đóng góp đủ các khoản thuế, chi phí hợp lệ,... các công dân ở đây được
chọn cho mình những hình thức giải trí rất riêng nhằm bù đắp những hao hụt về
thể chất cũng như lao tâm trong quá trình làm việc và sinh hoạt đời thường. Mọi
công dân được quyền hưởng thụ giải trí theo cách riêng của mình, miễn sao hợp
qui luật tự nhiên, xã hội và tuân thủ luật pháp qui định.
2.2.7.
Đạo đức.
Đạo đức cá nhân thể hiện ở nước Mỹ được hiểu là một
công dân phải hoàn thiện trách nhiệm của mình với tự bản thân mình, với gia
đình mình, với sự cầu tiến không ngừng về nghề nghiệp của bản thân cùng với sự
đóng góp cho xã hội về chất lượng cống hiến cho đất nước thông qua trình độ làm
việc. Và nó cũng được thể hiện qua các việc phải hoàn thành các khoản thuế, phí
cho xã hội. Nhà nước sử dụng các khoản thu này nhằm phục vụ cho các nhu cầu cần
dùng khác cho xã hội như nhà ở cho người có thu nhập thấp, còn khó khăn về tài
chính,..họ trợ cấp thất nghiệp, trả lương hưu, hổ trợ thiên tai, lũ lụt,...Các
phần nhận thức trên được hoạch định rất rõ trong việc giáo dục công dân từ thuở
còn thơ, thuộc chương trình giáo dục các cấp tại Hoa Kỳ.
Tóm
lại:
Bảy nguyên lý chủ yếu trong chương trình giáo dục tại
Hoa Kỳ được hiểu như là các tiêu chí của mục tiêu giáo dục trong xã hội nước
Mỹ. Nó phải được hoàn thành trong chương trình học thuộc hệ thống giáo dục các
cấp tại Hoa Kỳ, nhằm tạo ra cho xã hội ”những công dân có nghề nghiệp ổn định, có
năng lực giải quyết các vấn đề” trong cuộc sống riêng tư, gia đình,...
lẫn phục vụ cho lợi ích quốc gia, cho cộng đồng quốc tế. Đặc biệt là kỹ năng
làm việc sau khi đào tạo của họ dễ dàng được chấp nhận nhiều hơn ở các nước
khác khi đăng ký tuyển dụng tại một đơn vị, doanh nghiệp nào đó ở trong hoặc
ngoài nước.
2.3. Hệ thống chương trình học thuộc hệ thống giáo dục ở
Việt Nam có nên áp dụng các nguyên lý trên của nước Mỹ?
Khi còn
thơ, lúc trẻ vô tình bị té ngã các phụ huynh ở nước Việt thường ôm chầm lấy con
và vin vào một cớ nào đó để đổ tội cho môi trường. Chúng ta đã sai khi giáo dục
trong đầu óc non nớt của con trẻ những ý tưởng vô trách nhiệm trong cuộc sống
như ”đỗ thừa, không tự khẳng định chính mình, không tự sửa lỗi của mình, thiếu
ý chí vươn lên trong cuộc sống,...”. Trong cuộc sống hiện thực ngày nay, sự
thương yêu, đùm bọc con cái của dân Việt vẫn không sai. Tuy nhiên, phụ huynh
chúng ta phải nhận thức hết sức đúng đắn về phương thức dạy dổ con từ thuở còn
thơ. Hãy dẫn hướng và quan sát sự hoạt động tự nhiên theo qui luật của chúng
hơn là cản bước, canh giử các cháu trong 24/24 giờ. Đó cũng là những viên gạch
nhỏ được vun đắp công phu nhằm xây dựng ý thức dân trí để tự trưởng thành trong
cuộc sống đương đại.
Các Doanh
nghiệp cần các nhà Đào tạo cung cấp cho họ ”nguồn nhân lực thực sự biết làm
việc, biết cống hiến,...”Xã hội cần những công dân có nghề nghiệp ổn
định, có năng lực giải quyết các vấn đề của cuộc sống, biết yêu bản thân mình,
yêu gia đình mình,... Đất nước cần những công dân biết tận tụy, biết đóng góp,
biết hy sinh cho đồng loại,...Vậy tất cả chúng ta phải làm gì?
· Mỗi
gia đình phải tự rèn luyện hoàn thiện các thành viên của mình theo những tinh
hoa tiến bộ có thể làm được.
· Bộ
Giáo dục và Đào tạo làm tham mưu cho Chính phủ trong việc kiến nghị về cải cách
giáo dục. Việc xây dựng mục tiêu giáo dục phải được cập nhật hóa, nội dung dạy
học ở Đại học, Cao đẳng phải đón đầu, kịp lúc với nhu cầu tuyển dụng của các
Đơn vi, Doanh nghiệp,... trong cơ chế Thị trường.
· Chính
phủ phải hổ trợ bằng các Chủ trương cụ thể để xây dựng các chương trình học hợp
lý trong hệ thống giáo dục các cấp, sao cho các học sinh, sinh viên ra trường
phải có đủ năng lực về nghề nghiệp, nhằm thỏa mãn nhu cầu cần nhân lực phục vụ
ngay của các Đơn vị, Doanh nghiệp đang hoạt động trong và ngoài nước.
3. LỜI KẾT.
Trong khi
đang chờ những thay đổi tích cực trong chương trình học thuộc hệ thống giáo dục
của nước nhà, những thay đổi quan điểm phù hợp cho sự phát triển, tiến bộ từ
các cấp lãnh đạo của Chính phủ, về mục tiêu giáo dục. Mỗi gia đình chúng ta
phải tự chăm sóc và rèn luyện con cái của mình những tinh hoa phát triển cần
thiết từ những quốc gia đã áp dụng thành công trong hoạch định chương trình
học, thuộc hệ thống giáo dục của họ. Trong số đó, bảy nguyên lý như kim chỉ Nam
của nền giáo dục tại nước Mỹ cũng là một tấm gương tốt để phụ huynh chúng ta
noi theo. Đây cũng là một phương châm tự hoàn thiện gia đình mình, tự giúp gia
đình của chúng ta trở thành một tế bào sống thực trong cơ thể xã hội.
Đây là tự luận cá nhân mang tính chủ quan, rất mong
Thầy TS Hồ Văn Liên và các độc giả bỏ qua cho những phần còn thiếu sót, Tôi hết
sức cám ơn các ý kiến bổ sung để bài viết được chuẩn hơn. Một lần nữa xin cám
ơn Thầy TS Hồ văn Liên đã dạy học và hướng dẩn cho em hoàn thành Khóa học.
------ Hết ------
Viết xong ngày 26/08/2015.
DẠY CON TỪ THƯỞ CÒN THƠ.
1. Các bậc cha mẹ mong muốn con cái của mình ra
sao khi khôn lớn?
Ai cũng muốn tự hào về đất nước của mình thực sự
giàu mạnh, ai cũng mong gia đình nhỏ của mình luôn được an khang, ai cũng muốn con
cái của mình sẽ là những người thành đạt, có văn hóa, có nhân cách, được mọi
người yêu quí, tôn trọng…Nhưng bằng cách nào để chúng ta có thể làm được việc
đó? Một câu hỏi đang được phần lớn các bậc làm cha, làm mẹ ở Việt Nam hiện nay
hết sức quan tâm và mong ước thực hiện thành công được hoài bảo của mình. Trong
lúc Nhà nước đang tìm cách đổi mới các chủ trương, áp dụng các biện pháp,
phương hướng Giáo dục sao cho hợp lý, thì riêng mỗi gia đình của chúng ta phải
tự đóng góp một phần công sức nhỏ trong việc đổi mới giáo dục con cái của họ từ
thuở còn bé, để dạy dỗ, rèn luyện chúng trở thành những con người có nhân cách,
thực sự hửu ich cho cá nhân bản thân nói riêng và cho xã hội nói chung.
2. Một số
vấn đề mà chúng ta cần phải giải quyết.
Ba mẹ nào cũng muốn nuôi dạy con tốt nhưng thường
lúng túng khi tìm phương pháp phù hợp, không biết nên dạy con theo kiểu cứng rắn
của người Nhật, hay bình đẳng của người Mỹ…Hiện nay, có rất nhiều phương pháp dạy
con từ các nước được du nhập vào Việt Nam, ví dụ cách giáo dục con của Nhật Bản,
Mỹ, Pháp, Do Thái…Vì có quá nhiều phương án dạy con từ thuở nhỏ nên nhiều phụ
huynh băn khoăn không biết đâu là phương pháp phù hợp để áp dụng. Một số phụ
huynh đã chia sẻ rằng họ cảm thấy rất mệt mỏi, phiền phức, thậm chí bất lực vì
không tìm được Phương pháp dạy con hiệu quả. Bà Phạm Thị Thúy, một chuyên gia về
Tâm lý, Giáo dục Trẻ khuyên “muốn tìm được một Phương pháp giáo dục phù hợp,
cha mẹ cần hiểu rõ ưu nhược điểm của từng Phương pháp giáo dục khác nhau”. Sau
đây, chúng ta thử tham khảo qua một số các Phương cách dạy con hiệu quả ở một số
nước đã thành công và phát triển.
2.1.
Một số Quan điểm dạy con thuở còn thơ cùa những
nước phát triển.
2.1.1.
Người Nhật dạy con.
Cha mẹ người Nhật thường vỗ về, yêu thương con,
nhưng không phải Trẻ muốn gì là có cái đó. Họ tôn trọng sở thích, ghi nhận những
ưu điểm đang có của con. Trẻ nào cũng có ưu, nhược điểm riêng. Ba mẹ nhạy cảm sẽ
nhận ra được một đứa trẻ học chưa tốt nhưng lại có lòng nhân hậu. Một đứa trẻ
chậm chạp nhưng lại rất cẩn thận, khi được khen ngợi thường thì cháu sẽ tự tin
hơn.
2.1.2.
Người mẹ Do Thái dạy con.
Họ quan điểm “Trời sinh ra ta, ắt hữu dụng”, ai
cũng có khả năng làm việc gì đó, không có kẻ bất tài vô dụng. Khi mang thai, họ
áp dụng Thai giáo. Người mẹ mang bầu rèn luyện môn toán để con họ được thông
minh, bà mẹ luôn trò chuyện với con của mình. Người Do Thái yêu thích đọc sách
nên họ khuyến khích giúp Trẻ tăng sự chú ý, biết đặt câu hỏi để học được nhiều
cái mới. Các cháu phải biết tự lập, tự cường, không sợ thất bại, được dạy lao động
từ sớm. Chúng cũng được dạy giao lưu thân thiện với mọi người.
2.1.3. Người Mỹ giáo dục con.
Người Mỹ giúp con độc lập, dũng cảm bằng cách
cho Bé ngủ một mình, khi Trẻ bị ngã phải tự đứng lên, muốn làm gì phải dựa vào
chính mình. Các cháu được tạo điều kiện phát triển khả năng sáng tạo, có thể tự làm đồ chơi, khi hư thì tự sửa. Chúng
có quyền tự do sắp xếp thời gian và quyết định thời gian. Cha mẹ luôn tôn trọng,
yêu thương nhưng không chiều con, trước khi quyết định điều gì, họ hỏi ý kiến
con. Trẻ em được học tự giác xếp hàng từ nhỏ, không ồn ào nơi công cộng.
2.1.4. Người Pháp rèn con.
Không phải lúc nào họ cũng chiều theo ý trẻ,
không đáp ứng ngay yêu cầu của con. “Chờ đã” và “không” là câu nói nơi cửa miệng
của cha mẹ. Người Pháp rất tôn trọng con, “hãy để Bé sống cuộc đời của nó”. Cha
mẹ thiết lập những giới hạn nhưng để chúng có quyền tự do quyết định, như việc
chọn bạn, thời gian đi chơi.
2.1.5. Người Anh huấn luyện con.
Họ dạy con không được tranh, lấy đồ chơi của bạn
và hướng dẩn Trẻ chuyển sang chơi, sử dụng các trò chơi, đồ chơi khác.
2.2. Quan điểm
dạy con của người Việt Nam.
Cách giáo dục của người
Việt xưa có mục tiêu dạy con nên người, coi trọng đạo đức, lễ giáo, tình nghĩa,
chăm chỉ lao động, lễ phép, “lá lành đùm lá rách”. Chúng ta chú trọng hy sinh lợi
ích của bản thân, vì lợi ích gia đình, dòng họ, coi trọng thứ bậc và trách nhiệm.
Cha mẹ sống có trách nhiệm với con cái và con phải hiếu với bố mẹ. Chính điều
này mà gia đình người Việt gắn kết với nhau hơn. Người phương Tây khi về già phải
vào viện dưỡng lão, trong khi người già ở nước ta thường được con cái chăm sóc.
Người Việt với quan điểm
“yêu cho roi cho vọt” cũng tạo nên sự nghiêm khắc, từ đó đưa Trẻ vào nề nếp, biết
vâng lời. Nhưng mặt trái là khiến chúng vì nghe lời quá mà ngại đặt lại vấn đề,
ngại nêu quan điểm và từ đó trở nên tự ti.
2.3.
Đề xuất một số giải pháp về việc dạy con từ khi
còn trẻ.
2.3.1. Phương pháp luôn đặt việc quan tâm tới
người khác lên hàng đầu.
Vì sao?
Các bậc cha mẹ nên giảm
nhẹ xu hướng coi trọng thành tích học tập
cũng như niềm vui của con mình chuyển sang cách sống “vì người khác”. Vì Trẻ em
cần phải học được cách cân bằng nhu cầu của mình với nhu cầu của người khác, dù
là việc cho bạn mượn quả bóng hay là đứng ra bảo vệ một người bạn bị bắt nạt.
Bằng
cách nào?
Các cháu cần được ba mẹ
dạy dỗ thường xuyên rằng luôn phải quan tâm đến người khác. Chúng ta hãy luôn
nhắc nhở con kể cả khi chúng không vui về điều đó. Ví dụ, trước khi cháu muốn bỏ
đội bóng, ban nhạc hay nghỉ chơi với một bạn nào đó, chúng ta nên hỏi Trẻ rằng
chúng đã cân nhắc xem quyết định đó có ảnh hưởng đến tập thể và các bạn hay
không. Cũng đừng quên khuyến khích Trẻ nghĩ cách giải quyết vấn đề trước khi từ
bỏ.
Hãy thử:
- Thay vì nói: “Điều
quan trọng nhất là con thấy vui”, hãy nói với chúng: “Điều quan trọng nhất là
con sống có trách nhiệm”.
- Hãy đảm bảo rằng những
đứa trẻ lớn luôn đối xử với em bé hơn một cách tôn trọng, kể cả khi chúng đang
mệt hay bực tức.
- Nhấn mạnh vào sự yêu
thương khi trò chuyện cùng những người lớn khác có vị trí quan trọng trong cuộc
sống của Trẻ, thí dụ như hãy hỏi Giáo viên của chúng rằng ở trường, các cháu có
đối xử tốt với bạn hay không.
2.3.2. Phương pháp luôn tạo cơ hội để Trẻ tập
quan tâm, chăm sóc người khác.
Vì sao?
Không bao giờ là quá muộn
để Trẻ trở thành người tốt, nhưng không có sự hướng dẫn, dìu dắt của người lớn,
các cháu sẽ không thể tự mình trưởng thành được. Trẻ cần được thực hành thường
xuyên việc quan tâm, chăm sóc người khác, cũng như bày tỏ sự biết ơn đối với những
ai yêu thương, quan tâm tới chúng. Các nghiên cứu đã cho thấy những ai có thói
quen bày tỏ sự biết ơn, mang xu hướng hào hiệp, tận tâm, vị tha có khả năng họ
sống khỏe, hạnh phúc cũng cao hơn so với những người sống chỉ biết mình.
Bằng
cách nào?
Trẻ học cách yêu thương,
chăm sóc người khác cũng giống như học chơi một môn thể thao, chơi một nhạc cụ
vậy. Phải thực hành mỗi ngày, lặp đi lặp lại. Dù là giúp bạn làm bài tập về nhà
hay đỡ người già qua đường. Hãy biến sự quan tâm thành bản năng ở trẻ.
Hãy thử:
- Không thưởng quà cho Trẻ
cứ mỗi khi trẻ giúp bố mẹ việc nhà (như lau bàn ăn chẳng hạn). Nên để chúng hiểu
việc đỡ đần bố mẹ, anh chị em, hàng xóm là việc hết sức bình thường. Chỉ khen
ngợi, thưởng quà cho những hành vi tốt “bất thường” mà thôi.
- Hãy trò chuyện với Trẻ
về những hành vi thờ ơ và quan tâm trên truyền hình, về sự công bằng hoặc bất
công mà chúng chứng kiến trong đời thực hay nghe trên bản tin.
- Hãy dạy Trẻ dành một
phút biết ơn mọi người trước bữa ăn, trước khi đi ngủ… Chúng sẵn sàng nói lời cảm
ơn với người khác.
2.3.3. Phương
pháp luôn mở rộng mối quan tâm của Trẻ.
Vì sao?
Hầu hết trẻ em chỉ quan
tâm đến bạn bè và gia đình của chúng. Thách thức của chúng ta là phải giúp
chúng vượt ra khỏi vòng tròn nhỏ hẹp đó.
Bằng
cách nào?
Trẻ cần được học cách lắng
nghe và chú ý đến những nhân tố mới xuất hiện trong cuộc sống của chúng, để ý đến
những người yếu đuối, cần sự giúp đỡ.
Hãy thử:
- Hãy dạy Trẻ luôn thân
thiện và tử tế với những người mới gặp, kể cả khi đó chỉ là một chú tài xế xe
buýt hay một cô phục vụ bàn.
- Khuyến khích Trẻ quan
tâm đến những người yếu đuối, tạo cho chúng có cảm giác thoải mái khi giúp đỡ
người khác.
- Sử dụng một tờ báo hoặc
mẩu tin trên TV để khuyến khích Trẻ nghĩ về những khó khăn mà trẻ em ở các nước
nghèo đang gặp phải.
2.3.4. Phương
pháp luôn hãy là tấm gương lớn nhất cho trẻ.
Vì sao?
Trẻ sẽ học các giá trị đạo
đức bằng cách quan sát hành động của những người thân thiết nhất với chúng. Chúng
ta không thể mong Trẻ cư xử tốt với một người khác nếu bản thân phụ huynh của chúng
luôn tỏ ra hằn học, ghét bỏ người đó.
Bằng cách nào?
Cha mẹ phải thành thật,
công bằng với Trẻ và luôn quan tâm đến người khác. Nhưng điều đó không có nghĩa
là lúc nào họ cũng phải cố làm người hoàn hảo. Để chúng tôn trọng và tin tưởng vào
Ba mẹ, chúng ta cần biết thừa nhận sai lầm và điểm yếu của mình trước Trẻ và
cũng cần tôn trọng suy nghĩ và lắng nghe quan điểm của chúng.
Hãy thử:
- Hãy tham gia các hoạt
động cộng đồng ít nhất 1 lần/tháng và rủ cả gia đình dự cùng.
- Hãy hỏi Trẻ về những
tình huống khó xử mà chúng gặp phải trong ngày khi cả nhà đang ăn tối cùng
nhau, giúp chúng tìm ra cách giải quyết những tình huống đó
2.3.5. Phương pháp hướng dẫn Trẻ kiểm soát những
cảm xúc tiêu cực.
Vì sao?
Thường thì khả năng quan
tâm tới người khác của Trẻ luôn bị lấn át bởi sự giận dữ, xấu hổ, ghen tỵ hoặc
vô số cảm xúc tiêu cực khác.
Bằng cách nào?
Chúng ta cần dạy Trẻ rằng
mọi cảm xúc đều là bình thường, nhưng các cháu cần học cách tiết chế những cảm
xúc tiêu cực.
Hãy thử:
Đây là một cách đơn giản
để trẻ bình tĩnh trở lại: Hãy yêu cầu Trẻ dừng lại, hít thở thật sâu qua đường
mũi rồi thở ra đường miệng. Sau đó đếm đến 5. Hãy tập luyện việc này cùng các
cháu khi chúng đang bình tĩnh. Sau đó, bất cứ khi nào thấy Trẻ bực bội, giận dữ,
hay nhắc chúng nhớ các bước nói trên và làm việc đó cùng chúng. Một lúc sau,
khi Trẻ đã giảm xúc động, hãy để chúng có cơ hội bày tỏ cảm xúc của mình một
cách bình tĩnh hơn.
3.
THAY LỜI KẾT.
Theo Richard Weissbourd,
một chuyên gia tâm lý của Đại học Harvard thì điều quan trọng khi nuôi dạy con
trẻ không phải là cố ép chúng trở thành thiên tài mà phải dạy được chúng cách sống
“tử tế, nhân hậu”. Các bậc phụ huynh bị ám ảnh bởi thành tích học tập của con
cái hơn là về tình cảm, tính cách của chúng. Các phụ huynh nên cảm thấy tự hào,
hạnh phúc khi con mình tích cực tham gia các hoạt động từ thiện, chăm sóc cộng
đồng do trường tổ chức. Vì thế, Weissbourd đã đưa ra những khuyến nghị về cách
dạy Trẻ để chúng trở thành những người “biết quan tâm, biết tôn trọng người
khác và sống có trách nhiệm” khi trưởng thành. Bạn tự hỏi tại sao những phẩm chất
này lại quan trọng? “Đó là vì nếu như muốn con bạn trở thành người tốt, bạn cần
phải nuôi dạy chúng như vậy” (Theo Vietnamnet/ Afamily.).
Mỗi Quan điểm, Phương
pháp trên đều có những giá trị đặc biệt rất riêng. Đối với việc Giáo dục Trẻ ở Việt
Nam, muốn thành công chúng ta cần phải hòa hợp được với môi trường, phong tục,
tập quán và con người. Do đó, cha mẹ có thể dạy con dựa trên những Quan điểm, Phương
pháp giáo dục con truyền thống. Đồng thời, chúng ta phải học hỏi, kết hợp thêm
những Phương cách hay từ các nước. “Nhân chi sơ tính bổn thiện”, một đứa trẻ ra
đời chưa biết thế nào là tốt hay xấu. Do đó, chúng ta không bao giờ được phép định
kiến hay dễ dàng bỏ cuộc. Các cháu rất cần sự giúp đỡ, dạy dỗ của người lớn để
biết cách quan tâm, yêu thương người khác, sống có trách nhiệm với cộng đồng dù
ở bất cứ lứa tuổi nào”. Chúng ta sẽ suy nghỉ ra sao? nếu sau 20 hoặc 40 năm nữa,
khi các con cháu của chúng ta được chăm sóc dạy dổ đúng hướng từ cái nôi của
gia đình cùng với sự đổi mới chính sách phục vụ mục tiêu Giáo dục tích cực từ
chính phủ?
TÀI LIỆU THAM KHẢO
Số TT
|
Tác phẩm, Tác giả,
…
|
Ghi chú
|
1
|
Chủ biên Trần Thị Hương, đồng Tác giả Nguyễn Đức danh, Hồ văn Liên, Ngô Đình
Qua; Giáo trình Giáo dục học đại cương; Nhà xuất bản Đại học Sư phạm Tp
HCM;
|
Giáo
trình
|
2
|
Nguyễn
Thành Hải, Phùng Thúy Phượng, Đồng Thị Bích Thủy; Giới thiệu một
số Phương pháp giảng dạy cải tiến giúp sinh viên học tập chủ động và trải
nghiệm, đạt các chuẩn đầu ra theo CDIO.
|
Tài
liệu
|
3
|
Shahida Sajjad; Phương pháp giảng dạy hiệu quả ở
bậc Đại học;
http://ttptgiaoduc.sgu.edu.vn/vn/tu-lieu-giao-duc/24/phuong-phap-giang-day-hieu-qua-o-bac-dai-hoc
-phan-1/
|
Tài
liệu
|
4
|
Shahida Sajjad; Phương pháp giảng dạy hiệu quả ở
bậc Đại học;
http://ttptgiaoduc.sgu.edu.vn/vn/tu-lieu-giao-duc/24/phuong-phap-giang-day-hieu-qua-o-bac-dai-hoc
-phan-2/
|
Tài
liệu
|
5
|
Nguyễn
Văn Nhẫn;
Dạy học phát huy tính tích cực của học sinh; -
http://www.vnuhcm.edu.vn/Resources/file/CDIO/Cac%20bc,%20ap/B-4_%20Gioi%20thieu%20PP%20giang%20day%20cai%20tien-%20TT%20CEE.pdf
|
Tài
liệu
|
------ Hết
------
Viết xong ngày 19/06/2015.
Dạy trẻ từ thưở còn thơ!
Trả lờiXóa